1./ Trung thực
Ở Nhật, bạn khó có cơ hội bắt taxi để đi một cuốc đường dài. Vì sao? Các bác tài sẽ tự chở bạn thẳng đến nhà ga tàu điện ngầm, kèm lời hướng dẫn “Hãy đi tàu điện ngầm cho rẻ”.
Sự trung thực của người Nhật, in đậm nét ở những "mini shop không người bán” tại Osaka. Nhiều vùng ở Nhật không có nông dân. Ban ngày họ vẫn đến công sở, ngoài giờ làm họ trồng trọt thêm. Sau khi thu hoạch, họ đóng gói sản phẩm, dán giá và để thùng tiền bên cạnh. Người mua cứ theo giá niêm yết mà tự bỏ tiền vào thùng. Cuối ngày, trên đường đi làm về, họ ghé đem thùng tiền về nhà. Nhẹ nhàng và đơn giản. Các con đường mua sắm, các đại siêu thị ở Hokkaido, Sapporo hay Osaka... cũng không nơi nào bạn phải gửi giỏ/túi xách.
Quầy thanh toán cũng không đặt ngay cổng ra vào. Người Nhật tự hào khẳng định động từ "ăn cắp vặt" gần như đã biến mất trong từ điển. Nếu bạn đến Nhật, toàn bộ các cửa hàng sẽ tự động trừ thuế, giảm 5 - 10% khi biết bạn là khách nước ngoài.
2./ “No noise” - không ồn
Nguyên tắc không gây tiếng ồn được áp dụng triệt để tại Nhật. Tất cả đường cao tốc đều phải xây dựng hàng rào cách âm, để nhà dân không bị ảnh hưởng bởi xe lưu thông trên đường. Osaka bỏ ra 18 tỷ USD xây hẳn 1 hòn đảo nhân tạo để làm sân bay rộng hơn 500ha ngay trên biển. Lý do đơn giản chỉ vì “người dân không chịu nổi tiếng ồn khi máy bay lên xuống”.
Tại các cửa hàng mua sắm, dù đang vào mùa khuyến mãi, cũng không một cửa hàng nào được đặt máy phát ra tiếng. Tuyệt đối không được bật nhạc làm ồn sang cửa hàng bên cạnh. Muốn quảng cáo và thu hút thì cách duy nhất là thuê một nhân viên dùng loa tay, quảng cáo với từng khách.
3./ Nhân bản
Vì sao trên những cánh đồng ở Nhật luôn còn một góc nguyên, không thu hoạch? Không ai bảo ai, những nông dân Nhật không bao giờ gặt hái toàn bộ nông sản mà họ luôn để phần 5-10% sản lượng cho các loài chim, thú trong tự nhiên.
4./ Bình đẳng
Mọi đứa trẻ đều được dạy về sự bình đẳng. Để không có tình trạng phân biệt giàu nghèo ngay từ nhỏ, mọi trẻ em đều được khuyến khích đi bộ đến trường. Nếu nhà xa thì xe đưa đón của trường là chọn lựa duy nhất. Các trường không chấp nhận cho phụ huynh đưa con đến lớp bằng xe hơi.
Việc mặc đồng phục vest đen từ người quét đường đến tất cả nhân viên, quan chức cho thấy một nước Nhật không khoảng cách. Những ngày tuyết phủ trắng nước Nhật, từ trên cao nhìn xuống, những công dân Nhật như những chấm đen nhỏ di chuyển nhanh trên đường. Tất cả họ là một nước Nhật chung ý chí, chung tinh thần lao động.
Văn hóa xếp hàng thấm đẫm vào nếp sinh hoạt hàng ngày của người Nhật. Không có bất cứ sự ưu tiên. Sẽ không có gì ngạc nhiên nếu một ngày bạn thấy người xếp hàng ngay sau lưng mình chính là Thủ tướng.
Ở Nhật, nội trợ là một nghề. Hàng tháng chính phủ tự trích lương của chồng đóng thuế cho vợ. Do đó, người phụ nữ ở nhà làm nội trợ nhưng vẫn được hưởng các chế độ y như một người đi làm. Về già, vẫn hưởng đầy đủ lương hưu. Độc đáo hơn nữa là nhiều công ty áp dụng chính sách, lương của chồng sẽ vào thẳng tài khoản của vợ. Vai trò của người phụ nữ trong gia đình vì thế luôn được đề cao, tôn trọng.
(Sưu tầm)
Cùng học tiếng Nhật và khám phá Nhật Bản
Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014
Con đường giai điệu ở Nhật Bản
Nhật Bản, đất nước của những phát minh có một con đường kỳ lạ - đó là con đường phát ra tiếng nhạc. Tất cả là nhờ bộ óc siêu việt của các nhà xây dựng Nhật Bản trong việc kết hợp những yếu tố vật lí để tạo ra con đường âm nhạc này. Và sáng kiến đó là nhằm thu hút du khách đến với Nhật Bản, xứ sở của những phát minh kì diệu.
"Con đường giai điệu" ở Nhật Bản là 1 đoạn đường mà khi bạn lái xe qua đấy, những rung động và âm thanh ầm ầm sẽ truyền qua bánh xe vào thân xe thành 1 giai điệu nào nào đó. Ý tưởng về con đường giai điệu này được hình thành khi ông Shizuo Shinoda vô tình cạo một số đường rãnh vào một con đường bằng một xe ủi đất và lái xe qua chúng, và nhận ra rằng nó đã có thể tạo ra những giai điệu tùy thuộc vào độ sâu và khoảng cách của các rãnh.
Hãy tưởng tượng khi chiếc xe đang bon bon bất chợt xuất hiện những âm thanh vui tai, kì lạ phát ra từ chính con đường. Nguyên nhân để đường phát nhạc nằm ở việc thiết kế những rãnh nhỏ cách đều nhau ở vị trí 6mm và 12 mm. Kích thước khoảng trống giữa mỗi rãnh tác động đến cường độ âm thanh.
Năm 2007, Viện nghiên cứu công nghiệp quốc gia Hokkaido, nơi trước đó đã nghiên cứu ra cách sử dụng đèn hồng ngoại để phát hiện mặt đường nguy hiểm, đã dưa vào phát hiện của Shinoda để tạo ra các đường Melody. Họ đã tạo ra các rãnh trên mặt đường bê tông và nhận thấy rằng các rãnh gần nhau có âm độ cao hơn, trong khi rãnh được đặt cách nhau xa nhau tạo ra âm thanh thấp hơn .Các con đường làm việc bằng cách tạo ra các trình tự của rãnh có độ rộng 6mm và 12mm để tạo ra rung động cụ thể ở tần số thấp và cao. Và điều đặc biệt là vỉa hè được thiết kế để các bài hát được nghe chỉ khi một chiếc xe lái ở khoảng 47 km/h cũng như đảm bảo hướng gió, động cơ, tiếng ồn của bánh xe ở mức tối thiểu, điều này giúp cho việc điều khiển, quan sát giới hạn tốc độ, khuyến khích người lái xe luôn đi ở tốc độ an toàn. Thật là tiện ích phải không nào?? ^^ Nếu bạn muốn thưởng thức những giai điệu độc đáo này thì hãy đến một trong 3 nơi ở Nhật Bản là Hokkaido, Wakayama và Gunma nhé!
Cùng thăm thú qua con đường giai điệu:
http://www.youtube.com/watch?v=YGS1sDOx-qg
(Nguồn: sưu tầm)
"Con đường giai điệu" ở Nhật Bản là 1 đoạn đường mà khi bạn lái xe qua đấy, những rung động và âm thanh ầm ầm sẽ truyền qua bánh xe vào thân xe thành 1 giai điệu nào nào đó. Ý tưởng về con đường giai điệu này được hình thành khi ông Shizuo Shinoda vô tình cạo một số đường rãnh vào một con đường bằng một xe ủi đất và lái xe qua chúng, và nhận ra rằng nó đã có thể tạo ra những giai điệu tùy thuộc vào độ sâu và khoảng cách của các rãnh.
Hãy tưởng tượng khi chiếc xe đang bon bon bất chợt xuất hiện những âm thanh vui tai, kì lạ phát ra từ chính con đường. Nguyên nhân để đường phát nhạc nằm ở việc thiết kế những rãnh nhỏ cách đều nhau ở vị trí 6mm và 12 mm. Kích thước khoảng trống giữa mỗi rãnh tác động đến cường độ âm thanh.
Năm 2007, Viện nghiên cứu công nghiệp quốc gia Hokkaido, nơi trước đó đã nghiên cứu ra cách sử dụng đèn hồng ngoại để phát hiện mặt đường nguy hiểm, đã dưa vào phát hiện của Shinoda để tạo ra các đường Melody. Họ đã tạo ra các rãnh trên mặt đường bê tông và nhận thấy rằng các rãnh gần nhau có âm độ cao hơn, trong khi rãnh được đặt cách nhau xa nhau tạo ra âm thanh thấp hơn .Các con đường làm việc bằng cách tạo ra các trình tự của rãnh có độ rộng 6mm và 12mm để tạo ra rung động cụ thể ở tần số thấp và cao. Và điều đặc biệt là vỉa hè được thiết kế để các bài hát được nghe chỉ khi một chiếc xe lái ở khoảng 47 km/h cũng như đảm bảo hướng gió, động cơ, tiếng ồn của bánh xe ở mức tối thiểu, điều này giúp cho việc điều khiển, quan sát giới hạn tốc độ, khuyến khích người lái xe luôn đi ở tốc độ an toàn. Thật là tiện ích phải không nào?? ^^ Nếu bạn muốn thưởng thức những giai điệu độc đáo này thì hãy đến một trong 3 nơi ở Nhật Bản là Hokkaido, Wakayama và Gunma nhé!
Cùng thăm thú qua con đường giai điệu:
http://www.youtube.com/watch?v=YGS1sDOx-qg
(Nguồn: sưu tầm)
TRÒ CHUYỆN VỚI CHÚ CHÓ TRẮNG
Trò chuyện với chú chó trắng là chương trình thiếu nhi phát hình ngày 30-12-2004 trên kênh VTV3.
Trò chuyện với chú chó trắng làm mê mải các bạn nhỏ. Mỗi một tập phim là một câu chuyện khác nhau, bản thân mỗi tập phim là một bàn tiệc phong phú, những câu chuyện giáo dục sinh động, giản dị sâu sắc không hề có chút giáo điều. Mà có gì đâu. Chỉ là chuyện đánh răng, rửa mặt, chuyện đi nhà vệ sinh, chuyện biết cảm ơn, xin lỗi, biết dũng cảm đối diện với một chú chó to, biết làm một con cá bằng giấy hết sức đơn giản mà sáng tạo theo kiểu trẻ thơ...
Những bài học đầu đời lặng lẽ ngấm vào lòng trẻ thơ: sự yêu thương, tinh thần cao thượng, lòng quả cảm, biết hối lỗi và biết tha thứ, biết giúp đỡ người khác một cách vô tư, biết ước mơ và sống với những mơ ước thần tiên như chính tuổi thơ vốn có!
“Chỉ cao thêm một chút mà đã gần hơn với bầu trời” là câu nói lý sự của một chú chó bông khi rủ bạn mình cùng đứng trên một tảng đá để ngắm sao.
Có thể, trẻ con chỉ hiểu đơn giản nghĩa đen là như thế, nhưng người lớn chúng ta còn bao điều để suy ngẫm. Mỗi ngày hay mỗi tuần một câu chuyện dạy con cái sống với những giá trị nhân văn tốt đẹp, mỗi ngày trẻ con hát nghêu ngao “tôi khác với tôi ngày hôm qua là hôm nay tôi đã biết xin lỗi…” thì tâm hồn của các em sẽ hoàn thiện hơn nhiều, nhiều lắm!
Mỗi ngày cao thêm một chút để bầu trời gần lại, mỗi ngày thêm chút nhân ái để cái ác sẽ không còn chỗ dung thân, mỗi em bé được giáo dục tốt sẽ cho xã hội những công dân gương mẫu…
Xem Trò chuyện với chú chó trắng mà ao ước bao điều cho phim hoạt hình và các chương trình truyền hình dành cho thiếu nhi, nhi đồng của chúng ta. Trẻ em như búp măng non, uốn từ nhỏ mới thẳng. Giữ cho mầm xanh mãi xanh không chỉ là che chắn gió độc bão dữ mà còn là vun xới.
Có cách nào nuôi dưỡng tâm hồn trẻ em hiệu quả hơn là những sản phẩm nghệ thuật đích thực, được làm dành riêng cho các em với tay nghề tuyệt vời và một tình yêu thương sâu lắng, sự am hiểu sâu sắc tâm lý trẻ em?
Trò chuyện với chú chó trắng làm mê mải các bạn nhỏ. Mỗi một tập phim là một câu chuyện khác nhau, bản thân mỗi tập phim là một bàn tiệc phong phú, những câu chuyện giáo dục sinh động, giản dị sâu sắc không hề có chút giáo điều. Mà có gì đâu. Chỉ là chuyện đánh răng, rửa mặt, chuyện đi nhà vệ sinh, chuyện biết cảm ơn, xin lỗi, biết dũng cảm đối diện với một chú chó to, biết làm một con cá bằng giấy hết sức đơn giản mà sáng tạo theo kiểu trẻ thơ...
Những bài học đầu đời lặng lẽ ngấm vào lòng trẻ thơ: sự yêu thương, tinh thần cao thượng, lòng quả cảm, biết hối lỗi và biết tha thứ, biết giúp đỡ người khác một cách vô tư, biết ước mơ và sống với những mơ ước thần tiên như chính tuổi thơ vốn có!
“Chỉ cao thêm một chút mà đã gần hơn với bầu trời” là câu nói lý sự của một chú chó bông khi rủ bạn mình cùng đứng trên một tảng đá để ngắm sao.
Có thể, trẻ con chỉ hiểu đơn giản nghĩa đen là như thế, nhưng người lớn chúng ta còn bao điều để suy ngẫm. Mỗi ngày hay mỗi tuần một câu chuyện dạy con cái sống với những giá trị nhân văn tốt đẹp, mỗi ngày trẻ con hát nghêu ngao “tôi khác với tôi ngày hôm qua là hôm nay tôi đã biết xin lỗi…” thì tâm hồn của các em sẽ hoàn thiện hơn nhiều, nhiều lắm!
Mỗi ngày cao thêm một chút để bầu trời gần lại, mỗi ngày thêm chút nhân ái để cái ác sẽ không còn chỗ dung thân, mỗi em bé được giáo dục tốt sẽ cho xã hội những công dân gương mẫu…
Xem Trò chuyện với chú chó trắng mà ao ước bao điều cho phim hoạt hình và các chương trình truyền hình dành cho thiếu nhi, nhi đồng của chúng ta. Trẻ em như búp măng non, uốn từ nhỏ mới thẳng. Giữ cho mầm xanh mãi xanh không chỉ là che chắn gió độc bão dữ mà còn là vun xới.
Có cách nào nuôi dưỡng tâm hồn trẻ em hiệu quả hơn là những sản phẩm nghệ thuật đích thực, được làm dành riêng cho các em với tay nghề tuyệt vời và một tình yêu thương sâu lắng, sự am hiểu sâu sắc tâm lý trẻ em?
Lá thư của một du học sinh Nhật
Sáng nay, tôi lên trường gặp giáo sư, một người gắn bó và yêu Việt Nam từ những năm cuối thập niên 1970. Như thường lệ, trước khi bắt tay vào công việc, hai thầy trò chào hỏi và trao đổi với nhau vài câu đầu ngày bằng tiếng Việt.
“Từ bản tin tối hôm qua đến nay, đài NHK và các đài khác của Nhật cứ đưa đi đưa lại tin bắt cô tiếp viên của Vietnam Airlines liên quan vào đường dây ăn cắp đồ ở Nhật, tôi và bà nhà tôi xem mà đau. Rồi báo chí rùm beng nghi án quan chức JTC hối lộ, nay lại đưa đậm tin này. Mà cũng tại mấy bữa nay truyền thông chúng tôi không có “big news” nên những tin như thế này lại được chú ý đưa đậm...”, giọng thầy nghèn nghẹn như trách móc các đơn vị truyền thông nước bạn.
Những người hiểu và yêu Việt Nam như thầy xem bản tin thời sự đều chung tâm trạng như vợ chồng thầy. Vì yêu nên họ muốn bảo vệ hình ảnh Việt Nam. Dù bằng chứng lúc này đều chống lại hình ảnh người phụ nữ với chiếc áo dài thướt tha của hãng Hàng không quốc gia Việt Nam thì thầy vẫn một mực đổ lỗi tại... truyền thông Nhật Bản. Không bằng chứng nào thuyết phục được lý lẽ từ trái tim. “Thật tệ hại. Họ đang đánh đồng tất cả người Việt Nam”, thầy bảo.
Cũng cần nhắc lại, gần đây, ngoài “Phở”, chuyện “Việt Nam thắng Mỹ”, “cặp song sinh bị dính nhau Việt - Đức đã từng được điều trị tại Nhật Bản”..., người Nhật bắt đầu nói chuyện về Việt Nam, một đất nước xinh đẹp, văn hóa, ẩm thực ngon. Song những sự vụ gần đây khiến mọi thứ đảo chiều chóng mặt.
Số lượng người Việt ồ ạt vào Nhật Bản kéo theo vô vàn hệ lụy. Những hiện tượng như: Người Việt đi tàu trốn vé, ăn cắp vặt ở siêu thị, buôn tiền bất hợp pháp đã không còn là chuyện hiếm... Những vụ việc diễn ra nhiều đến mức thay vì chỉ nhờ người Việt hỗ trợ ngôn ngữ, cảnh sát Nhật đã phải tiến đến bước mở liên tục các lớp học tiếng Việt cho nhân viên của mình.
Trang Jiji Press vừa qua đưa thông tin rằng người Việt đứng đầu danh sách các vụ trộm cắp tại các cửa hàng, siêu thị, số vụ phạm tội của người Việt ở Nhật Bản tăng đến 60% trong 9 năm qua, lên đến 1.118 người trong năm 2013.
Ở một quốc gia duy tình như Việt Nam, những sai lầm trong ứng xử hay kể cả phạm pháp kiểu “trộm gà trộm chó” nhỏ lẻ thường dễ giải quyết bằng… tình cảm (hoặc trao đổi vật chất được bao bọc trong mỹ từ “tình cảm”). Những mối quan hệ chồng chéo, tâm lý ngại kiện tụng đưa đến những lần tặc lưỡi cho qua trên bàn nhậu. Điều này làm chúng ta dễ vỗ ngực tự hào rằng chúng ta vị tha, chúng ta đoàn kết...
Nhưng nước Nhật không thế. Nước Nhật không tin vào nước mắt của người sau khi bị bắt. Họ càng không chấp nhận giải quyết tay đôi, bỏ qua luật pháp. Chúng ta nên hiểu, một đất nước mà với tất cả người dân sự trung thực và liêm chính được tạo dựng ý thức ngay từ tấm bé thì phạm pháp khó lòng được xuê xoa, thông cảm.
Thông cảm sao khi kẻ tiếp tay cho nạn trộm cắp núp danh nhân viên hãng hàng không trong tà áo dài thướt tha như hình ảnh đại diện của một quốc gia (?!)
Thông cảm sao khi những vụ trộm nhỏ lẽ lại diễn ra đều đặn và có dấu hiệu có hệ thống (?!)
Nói chung, khi luật pháp là tối thượng, thông cảm là thứ viễn vông.
Những vụ việc như trên trong thời gian qua, tạm thời hiện nay chưa có ảnh hưởng tiêu cực nào đáng kể đến cuộc sống của người Việt tại Nhật. Nhưng nếu vì một chút lợi nhỏ trước mắt mà chúng ta không ý thức giữ gìn thì có nghĩa chúng ta đang dần khép lại cánh cửa bước tiếp của mình.
Và đến lúc ấy, hẳn nhiên, những người Việt ở Nhật đành về nước chờ đồng bào... thông cảm!
“Từ bản tin tối hôm qua đến nay, đài NHK và các đài khác của Nhật cứ đưa đi đưa lại tin bắt cô tiếp viên của Vietnam Airlines liên quan vào đường dây ăn cắp đồ ở Nhật, tôi và bà nhà tôi xem mà đau. Rồi báo chí rùm beng nghi án quan chức JTC hối lộ, nay lại đưa đậm tin này. Mà cũng tại mấy bữa nay truyền thông chúng tôi không có “big news” nên những tin như thế này lại được chú ý đưa đậm...”, giọng thầy nghèn nghẹn như trách móc các đơn vị truyền thông nước bạn.
Những người hiểu và yêu Việt Nam như thầy xem bản tin thời sự đều chung tâm trạng như vợ chồng thầy. Vì yêu nên họ muốn bảo vệ hình ảnh Việt Nam. Dù bằng chứng lúc này đều chống lại hình ảnh người phụ nữ với chiếc áo dài thướt tha của hãng Hàng không quốc gia Việt Nam thì thầy vẫn một mực đổ lỗi tại... truyền thông Nhật Bản. Không bằng chứng nào thuyết phục được lý lẽ từ trái tim. “Thật tệ hại. Họ đang đánh đồng tất cả người Việt Nam”, thầy bảo.
Cũng cần nhắc lại, gần đây, ngoài “Phở”, chuyện “Việt Nam thắng Mỹ”, “cặp song sinh bị dính nhau Việt - Đức đã từng được điều trị tại Nhật Bản”..., người Nhật bắt đầu nói chuyện về Việt Nam, một đất nước xinh đẹp, văn hóa, ẩm thực ngon. Song những sự vụ gần đây khiến mọi thứ đảo chiều chóng mặt.
Số lượng người Việt ồ ạt vào Nhật Bản kéo theo vô vàn hệ lụy. Những hiện tượng như: Người Việt đi tàu trốn vé, ăn cắp vặt ở siêu thị, buôn tiền bất hợp pháp đã không còn là chuyện hiếm... Những vụ việc diễn ra nhiều đến mức thay vì chỉ nhờ người Việt hỗ trợ ngôn ngữ, cảnh sát Nhật đã phải tiến đến bước mở liên tục các lớp học tiếng Việt cho nhân viên của mình.
Trang Jiji Press vừa qua đưa thông tin rằng người Việt đứng đầu danh sách các vụ trộm cắp tại các cửa hàng, siêu thị, số vụ phạm tội của người Việt ở Nhật Bản tăng đến 60% trong 9 năm qua, lên đến 1.118 người trong năm 2013.
Ở một quốc gia duy tình như Việt Nam, những sai lầm trong ứng xử hay kể cả phạm pháp kiểu “trộm gà trộm chó” nhỏ lẻ thường dễ giải quyết bằng… tình cảm (hoặc trao đổi vật chất được bao bọc trong mỹ từ “tình cảm”). Những mối quan hệ chồng chéo, tâm lý ngại kiện tụng đưa đến những lần tặc lưỡi cho qua trên bàn nhậu. Điều này làm chúng ta dễ vỗ ngực tự hào rằng chúng ta vị tha, chúng ta đoàn kết...
Nhưng nước Nhật không thế. Nước Nhật không tin vào nước mắt của người sau khi bị bắt. Họ càng không chấp nhận giải quyết tay đôi, bỏ qua luật pháp. Chúng ta nên hiểu, một đất nước mà với tất cả người dân sự trung thực và liêm chính được tạo dựng ý thức ngay từ tấm bé thì phạm pháp khó lòng được xuê xoa, thông cảm.
Thông cảm sao khi kẻ tiếp tay cho nạn trộm cắp núp danh nhân viên hãng hàng không trong tà áo dài thướt tha như hình ảnh đại diện của một quốc gia (?!)
Thông cảm sao khi những vụ trộm nhỏ lẽ lại diễn ra đều đặn và có dấu hiệu có hệ thống (?!)
Nói chung, khi luật pháp là tối thượng, thông cảm là thứ viễn vông.
Những vụ việc như trên trong thời gian qua, tạm thời hiện nay chưa có ảnh hưởng tiêu cực nào đáng kể đến cuộc sống của người Việt tại Nhật. Nhưng nếu vì một chút lợi nhỏ trước mắt mà chúng ta không ý thức giữ gìn thì có nghĩa chúng ta đang dần khép lại cánh cửa bước tiếp của mình.
Và đến lúc ấy, hẳn nhiên, những người Việt ở Nhật đành về nước chờ đồng bào... thông cảm!
Nhân xưng trong tiếng Nhật (phần 1)
Nhân xưng thứ nhất và thứ hai trong tiếng Nhật.
私=わたし=watashi
Nghĩa: Tôi
Dùng trong hoàn cảnh thông thường, lịch sự như khi bạn gặp người lạ, hoặc với người lớn tuổi hơn.
Số nhiều là: 私たち(わたしたち、watashi-tachi)
あなた=anata
Nghĩa: Anh, chị, bạn, ông, bà.
"Anata" là cách gọi lịch sự người mà bạn không thân thiết lắm, hoặc là cách gọi thân mật của người vợ với chồng.
Ngoài ra còn là cách gọi lịch sự với người mới quen, trong văn viết thì sẽ dùng chữ kanji là 貴方 (quý phương) cho nam và 貴女 (quý nữ) cho nữ. Chú ý là trong văn viết bạn không nên dùng chữ hiragana あなた trừ khi muốn gọi thân mật.
Số nhiều dạng lịch sự: 貴方がた(あなたがた、anatagata)= quý vị, quý anh chị
Số nhiều dạng thân mật hay suồng sã: あなたたち(anatatachi)= các bạn, các người
Các bạn cần chú ý là anata là dạng hết sức lịch sự, nhất là dạng số nhiều "anatagata" (các anh, các chị, các vị).
君=きみ=kimi
Nghĩa : Em
Cách gọi thân ái với người nghe ít tuổi hơn.
Bạn trai gọi bạn gái, thầy giáo gọi học sinh, người lớn tuổi hơn gọi đàn em.
私=わたくし=watakushi
"Tôi" ở dạng lịch sự hơn "watashi", dùng trong các trường hợp buổi lễ hay không khí trang trọng.
Số nhiều: 私ども (watakushi domo)
Đây là cách xưng hô khiêm tốn nhất cho nhân xưng thứ nhất.
僕=ぼく=boku
"Tôi": Dùng cho nam giới trong các tình huống thân mật, ví dụ trong gia đình ("con", "cháu"), với thầy giáo ("em"), với bạn bè ("tôi", "tớ"), với bạn gái ("anh"). Chú ý là đây là dạng thân mật nhưng không hề suồng sã. Tránh dùng trong các tình huống trang trọng hay lễ nghi.
あたし=atashi
Là cách xưng "tôi" mà phụ nữ hay dùng. Giống "watashi" nhưng điệu đà hơn.
俺=おれ=ore
"Tôi, tao, tớ": Dùng cho trường hợp thân mật giữa bạn bè, với người thân thiết ít tuổi hơn hay dùng như "tao" là cách xưng hô ngoài đường phố.
Đây là cách mà những kẻ đấm đá ngoài đường hay xã hội đen thường xuyên nói, được coi là cách nói không lịch sự.
Tuy nhiên trong tiếng Nhật bạn trai có thể dùng "ore" với bạn gái và gọi bạn gái là "omae" ("mày").
お前=おまえ=omae
"Mày", "cậu" (bạn bè): Dùng cho đường phố. "Mae" là trước mặt, omae tạo thành danh từ chỉ người đứng trước mặt. Còn gọi chệch là おめえ (omee).
Bạn trai có thể gọi bạn gái không lịch sự là "omae".
手前=てまえ hay てめえ = temae, temee
"Mày" ở dạng còn mạnh hơn hơn "omae". Không nên dùng từ này trừ trong tình huống chửi bới.
Đây là cách xưng hô bất lịch sự nhất đối với nhân xưng thứ hai.
わし=washi
"Lão": Cách xưng "tôi" của người già, các bạn xem truyện tranh chắc hay thấy.
我々=われわれ=wareware
"Chúng ta": Bao gồm cả người nghe. "Watashi tachi" là "chúng tôi", không bao gồm người nghe.
諸君=しょくん=shokun
(kanji: "chư quân")
"Các bạn": Xưng hô lịch sự với đám người ít tuổi hơn, như vua nói với binh lính, thầy giáo nói với học sinh, v.v...
Đây là cách nói khá văn chương, kiểu cách. Dạng lịch sự hơn sẽ là "anata gata".
Nguồn: Sưu tầm.
私=わたし=watashi
Nghĩa: Tôi
Dùng trong hoàn cảnh thông thường, lịch sự như khi bạn gặp người lạ, hoặc với người lớn tuổi hơn.
Số nhiều là: 私たち(わたしたち、watashi-tachi)
あなた=anata
Nghĩa: Anh, chị, bạn, ông, bà.
"Anata" là cách gọi lịch sự người mà bạn không thân thiết lắm, hoặc là cách gọi thân mật của người vợ với chồng.
Ngoài ra còn là cách gọi lịch sự với người mới quen, trong văn viết thì sẽ dùng chữ kanji là 貴方 (quý phương) cho nam và 貴女 (quý nữ) cho nữ. Chú ý là trong văn viết bạn không nên dùng chữ hiragana あなた trừ khi muốn gọi thân mật.
Số nhiều dạng lịch sự: 貴方がた(あなたがた、anatagata)= quý vị, quý anh chị
Số nhiều dạng thân mật hay suồng sã: あなたたち(anatatachi)= các bạn, các người
Các bạn cần chú ý là anata là dạng hết sức lịch sự, nhất là dạng số nhiều "anatagata" (các anh, các chị, các vị).
君=きみ=kimi
Nghĩa : Em
Cách gọi thân ái với người nghe ít tuổi hơn.
Bạn trai gọi bạn gái, thầy giáo gọi học sinh, người lớn tuổi hơn gọi đàn em.
私=わたくし=watakushi
"Tôi" ở dạng lịch sự hơn "watashi", dùng trong các trường hợp buổi lễ hay không khí trang trọng.
Số nhiều: 私ども (watakushi domo)
Đây là cách xưng hô khiêm tốn nhất cho nhân xưng thứ nhất.
僕=ぼく=boku
"Tôi": Dùng cho nam giới trong các tình huống thân mật, ví dụ trong gia đình ("con", "cháu"), với thầy giáo ("em"), với bạn bè ("tôi", "tớ"), với bạn gái ("anh"). Chú ý là đây là dạng thân mật nhưng không hề suồng sã. Tránh dùng trong các tình huống trang trọng hay lễ nghi.
あたし=atashi
Là cách xưng "tôi" mà phụ nữ hay dùng. Giống "watashi" nhưng điệu đà hơn.
俺=おれ=ore
"Tôi, tao, tớ": Dùng cho trường hợp thân mật giữa bạn bè, với người thân thiết ít tuổi hơn hay dùng như "tao" là cách xưng hô ngoài đường phố.
Đây là cách mà những kẻ đấm đá ngoài đường hay xã hội đen thường xuyên nói, được coi là cách nói không lịch sự.
Tuy nhiên trong tiếng Nhật bạn trai có thể dùng "ore" với bạn gái và gọi bạn gái là "omae" ("mày").
お前=おまえ=omae
"Mày", "cậu" (bạn bè): Dùng cho đường phố. "Mae" là trước mặt, omae tạo thành danh từ chỉ người đứng trước mặt. Còn gọi chệch là おめえ (omee).
Bạn trai có thể gọi bạn gái không lịch sự là "omae".
手前=てまえ hay てめえ = temae, temee
"Mày" ở dạng còn mạnh hơn hơn "omae". Không nên dùng từ này trừ trong tình huống chửi bới.
Đây là cách xưng hô bất lịch sự nhất đối với nhân xưng thứ hai.
わし=washi
"Lão": Cách xưng "tôi" của người già, các bạn xem truyện tranh chắc hay thấy.
我々=われわれ=wareware
"Chúng ta": Bao gồm cả người nghe. "Watashi tachi" là "chúng tôi", không bao gồm người nghe.
諸君=しょくん=shokun
(kanji: "chư quân")
"Các bạn": Xưng hô lịch sự với đám người ít tuổi hơn, như vua nói với binh lính, thầy giáo nói với học sinh, v.v...
Đây là cách nói khá văn chương, kiểu cách. Dạng lịch sự hơn sẽ là "anata gata".
Nguồn: Sưu tầm.
Osen - một bộ phim không thể không xem
Bạn muốn tìm hiểu Nhật Bản? Thế thì có một bộ phim bạn không thể không xem, đó là Osen.
Mở đầu bằng hình ảnh của một nước Nhật hiện đại và tiện lợi, đặc biệt là về đồ ăn thức uống. Nếu không có thời gian, chỉ cần chạy ra cửa hàng, siêu thị, mua các hộp thức ăn được đóng gói sẵn, rồi về nhà quay trong lò vi sóng vài ba phút đã có thể một bữa ăn nóng hổi với đủ các món. Người ta coi đó là xu thế của thời đại. Nhưng trong thế giới mà con người bị bao vây bởi sự “tiện lợi” ấy, vẫn có một nơi mà ở đó, mọi thứ dường như “cố tình” đi ngược với trào lưu của thời đại, đó là nhà hàng Isshouan.
Isshouan dường như là một thế giới nhỏ tách biệt hẳn với xã hội bên ngoài. Ở đây, mọi giá trị truyền thống đều được cố gắng gìn giữ đến mức tối đa. Gần như không có bóng dáng của bất kì thiết bị nào của thế giới hiện đại, cơm được nấu bằng rơm, rượu hâm bằng củi, nước bơm tay từ giếng, rau củ làm nguyên liệu nấu nướng là do nhà hàng tự trồng trọt… Với lịch sử 200 năm, Isshouan nổi tiếng trong giới ẩm thực Nhật Bản nhờ những món ăn hảo hạng đến từ sự tinh tế và cầu kì trong từng khâu chế biến: Cá khô để nguyên con, ngâm trong nước cả ngày đến khi nước chuyển màu hổ phách, rồi dùng nước này để nấu củ cải trong 5 giờ đồng hồ… Mỗi món ăn của Isshouan đều có thể coi như một tác phẩm nghệ thuật làm cho người xem, dù chỉ nhìn thôi cũng đủ rớt nước miếng.
Mỗi khi xem bạn sẽ có một cảm giác rất dễ chịu, rất bình yên. Dù cho ban ngày có nhiều việc đau đầu, có mệt và oải đến mấy nhưng đến khi ngồi xem phim lại thấy tất cả như dịu lại, và giống như mình được truyền thêm cảm hứng, thêm sức khỏe để tiếp tục làm việc. Nếu chưa đến Nhật, bạn sẽ hiểu nhiều hơn về Nhật; nếu đã ở Nhật thì mối liên kết nơi với vùng đất này sẽ càng được thắt chắt bởi tiếng Nhật, những cảnh vật cũng như con người Nhật, tự nhiên sẽ có cảm giác quen thuộc như gặp lại bạn cũ thân thiết từ thuở xa xưa vậy. Những triết lí được truyền tải trong từng tập phim, không hề nặng nề hay đao to búa lớn, nó không rao giảng đạo đức mà đôi khi chỉ là một câu thoại đơn giản cực dễ nghe, nhưng khiến lại cho người xem thấm thía.
Nguồn: sưu tầm, tổng hợp
Mở đầu bằng hình ảnh của một nước Nhật hiện đại và tiện lợi, đặc biệt là về đồ ăn thức uống. Nếu không có thời gian, chỉ cần chạy ra cửa hàng, siêu thị, mua các hộp thức ăn được đóng gói sẵn, rồi về nhà quay trong lò vi sóng vài ba phút đã có thể một bữa ăn nóng hổi với đủ các món. Người ta coi đó là xu thế của thời đại. Nhưng trong thế giới mà con người bị bao vây bởi sự “tiện lợi” ấy, vẫn có một nơi mà ở đó, mọi thứ dường như “cố tình” đi ngược với trào lưu của thời đại, đó là nhà hàng Isshouan.
Isshouan dường như là một thế giới nhỏ tách biệt hẳn với xã hội bên ngoài. Ở đây, mọi giá trị truyền thống đều được cố gắng gìn giữ đến mức tối đa. Gần như không có bóng dáng của bất kì thiết bị nào của thế giới hiện đại, cơm được nấu bằng rơm, rượu hâm bằng củi, nước bơm tay từ giếng, rau củ làm nguyên liệu nấu nướng là do nhà hàng tự trồng trọt… Với lịch sử 200 năm, Isshouan nổi tiếng trong giới ẩm thực Nhật Bản nhờ những món ăn hảo hạng đến từ sự tinh tế và cầu kì trong từng khâu chế biến: Cá khô để nguyên con, ngâm trong nước cả ngày đến khi nước chuyển màu hổ phách, rồi dùng nước này để nấu củ cải trong 5 giờ đồng hồ… Mỗi món ăn của Isshouan đều có thể coi như một tác phẩm nghệ thuật làm cho người xem, dù chỉ nhìn thôi cũng đủ rớt nước miếng.
Mỗi khi xem bạn sẽ có một cảm giác rất dễ chịu, rất bình yên. Dù cho ban ngày có nhiều việc đau đầu, có mệt và oải đến mấy nhưng đến khi ngồi xem phim lại thấy tất cả như dịu lại, và giống như mình được truyền thêm cảm hứng, thêm sức khỏe để tiếp tục làm việc. Nếu chưa đến Nhật, bạn sẽ hiểu nhiều hơn về Nhật; nếu đã ở Nhật thì mối liên kết nơi với vùng đất này sẽ càng được thắt chắt bởi tiếng Nhật, những cảnh vật cũng như con người Nhật, tự nhiên sẽ có cảm giác quen thuộc như gặp lại bạn cũ thân thiết từ thuở xa xưa vậy. Những triết lí được truyền tải trong từng tập phim, không hề nặng nề hay đao to búa lớn, nó không rao giảng đạo đức mà đôi khi chỉ là một câu thoại đơn giản cực dễ nghe, nhưng khiến lại cho người xem thấm thía.
Nguồn: sưu tầm, tổng hợp
Cây cầu kì lạ ở Nhật Bản
Cầu Ejima ở Nhật dài 1,44km, vị trí cao nhất so với mặt nước là 44,7m.
Bạn có muốn lái xe qua chiếc cầu này?
Bạn có muốn lái xe qua chiếc cầu này?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





